Home


Tình Ngày Áo Trắng

                      (Tặng CTBL)

Thuở mười sáu, ta thường buồn vô cớ;
Ngắm trăng sao, nhìn mây trắng ngẩn ngơ.
Những buổi chiều mộng mị suốt trang thơ,
Và thao thức lúc đêm về trăng tỏ.
Em chợt đến khi cõi lòng bỏ ngỏ,
Ta đê mê, bấn loạn cả tâm hồn
Đến ngập ngừng, hơi thở nghẹn từng cơn;
Và vụng dại, mười ngón tay run rẩy.
Em đứng đó, ôi diễm kiều lộng lẫy!
Áo căng phòng hứa hẹn một mùa xuân.
Suối tóc huyền che khuất nẻo bâng khuâng;
Tà áo trắng, mây bay trời hải đảo.

Em là gió, là mây, là mộng ảo.
Đi bên em, ta chợt thấy thiên đường,
Nghe rạt rào từng nhịp khúc yêu đương,
Từng cung điệu ai trầm pha dấu ái,
Từng tiếng nói của tình yêu vạn đại.
Ta ngây say ngất lịm cả linh hồn,
Và bàng hoàng, xao xuyến quả tim non.
Ta chới với lạc vào vườn trái cấm!

Em đưa ta lên chín tầng say đắm.
Một thoáng cười ta thấy cả mùa xuân,
Cả trời tình sôi sụt lửa ái ân,
Ta lặn hụp trong sóng tình biển ái.
Ta yêu say bằng khối tình mê dại;
Vắng một ngày là khắc khoải ưu tư
Vắng đôi ngày thành nỗi nhớ thiên thu
Em lại đến lòng ta bừng mở hội !

Chưa hôn say ta thấy mình tội lỗi:
Nhỡ em hờn, mưa chớp dậy trùng dương;
Cả đất trời sẽ ảm đạm thê lương;
Lời tình tự sẽ là lời sám hối!

Tình đến, tình đi, tình không định lối.
Em chợt đi, như gió chẳng hạn kỳ
Hoa ân tình tàn rụi dưới chân đi;
Bài thơ nhỏ rưng rưng lời khẩn nguyện!
Em đi rồi cung đàn xưa lặng tiếng
Để giọt buồn rụng xuống nhạt vần thơ.
Cánh phai tàn, hồn bướm thoáng bơ vơ.
Ta sửng sốt che tay buồn đứng lặng.

Thôi tạ từ! Hỡi người yêu áo trắng!
Giữ cho nhau giây phút mộng ban đầu.
Ta sẽ về bầu bạn với trăng sao,
Và nhớ mãi cuộc tình ngày áo trắng.

Bạch-Loan