Home



Người Dưng

Cái ngày tôi hãy còn thơ,
Hè về lòng ngẩn dạ ngơ bàng hoàng.
Mơ cô bé bé trong làng,
Mặt hoa dáng liễu dịu dàng nét quê.

Nhà cô ở cuối con đê,
Ngang qua đồng nội, tứ bề cây xanh.
Chiều, tôi đi quẩn ngó quanh,
Trông vời bụi chuối, gốc chanh nhà nàng.

Cô thường hái mận bờ ngang.
Muốn qua hái phụ e nàng không . . . ưng!
Lạ thay cô ấy người dưng
Mà sao tôi cứ mừng mừng thấy cô!

Bạch-Loan