Ngày Quê
Tặng Bé T.
Trời quê nắng dịu gió hiu hiu.
Lả lả đầu thôn lượn cánh diều.
Dưới rặng trăm bầu : kìa một bóng
Bé ngồi câu cá giữa cô liêu.
Đàn cá lanh chanh, ao nước gợn.
Thả câu cá đớp, Bé giật đều,
Móc mồi, kéo nhợ liền tay với
Quên cả thời gian, cả quạnh hiu!
Bé chợt ngẩng lên, trời đà xế.
Giỏ tre đầy ắp cá bống thiều.
Não nùng tiếng sáo chiều ai thổi.
Bàng bạc trên thôn khói bếp chiều.
Cuối trời mây trắng về chầm chậm.
Cây tiễn chân ngày bóng xiêu xiêu.
Bầy cò vổ cánh bay về tổ.
Khe nước bên bờ chảy liu riu.
Bé đứng tần ngần nhìn xóm vắng,
Mắt trong gờn gợn nét đăm chiêu:
‘Ơ kìa! Mẹ bảo về cho kịp
Cơm chiều: canh cải, cá kho tiêu!’
Bạch-Loan
|