|
Lỡ Làng
Nếu biết rằng em chẳng còn thương
Năm xưa dù chiếc bóng canh trường,
Tôi vẫn miệt mài đời cô lữ
Chẳng vào vực thẳm lụy yêu đương.
Thuở ấy em hiền biết bao nhiêu!
Ngây thơ tựa giọt nắng ban chiều,
Chiếu rực bên hiên chiều trở lạnh.
Hồn tôi dịu ấm buổi cô liêu.
Nếu biết rằng em nở phụ tôi,
Thề nguyền em hãy giữ cho đời!
Muôn kiếp thà rằng không gặp gở.
Để tình không bạc tựa như vôi.
Ngày xưa em ân cần tình tự.
‘Mãi mãi yêu anh cả cuộc đời.
Ân tình em nguyện luôn son sắc.
Trọn kiếp chỉ là của anh thôi!’
Ngày nay em hờ hững biết bao!
Chiếu chăn lạnh lẽo, nửa hồn đau.
Con dại đói no em bỏ mặc.
Ruột tôi như cắt mấy đường đao!
Tôi biết là em đã với người,
Ái ân vụng trộm nửa thu rồi.
Thân phận bẽ bàng tôi câm nín.
Lỡ làng duyên kiếp một mình tôi.
Giờ đây tôi biết thì đã lỡ
Lỡ sông, lỡ biển, lỡ con đò!
Thuyền xưa nay đã rời bến cũ.
Lỡ chuyến tôi đành đứng ngẩn ngơ.
‘Dò sông, dò biển dễ dò,
Nào ai lấy thước mà đo lòng người.’
Thôi thì thuyền cứ ra khơi!
Xá gì một mảnh tình vôi lỡ làng!
Bạch-Loan
|