Home


Hai Mươi Năm Ta Về Thăm

                      (Tặng C.T.A)
Ta về thăm lại thành phố cũ,
Thương xót kinh kỳ đã mất tên.
Gió bụi mịt mù người nhốn nháo,
Bên đường chờ chực lũ kên kên!

Hai mươi năm trường ta biệt xứ,
Hai mươi năm phố xá hoang tàn!
Tên đường nay bỗng nghe kỳ lạ
Thành phố mang tên gã điếm đàng!

Ta về thăm lại dòng sông cũ,
Thuở ấy trong xanh nước mơ màng.
Tiếng ai thánh thót hò trên sóng,
Tảng sáng thuyền đưa khách rộn ràng.

Hai mươi năm trườnng ta biệt xứ,
Hai mươi năm sông đã xa nguồn.
Rác rưới tanh hôi mùi xú uế,
Nước đen bờ lở thật tang thương!

Ta về thăm lại thôn làng cũ,
Thuở ấy đường quê ngập bướm vàng.
Vườn mận vườn cam đầy trái ngọt.
Trường làng con trẻ hát vang vang!

Hai mươi năm trường ta biệt xứ,
Hai mươi năm thôn quá điêu tàn.
Lối xưa vắng bóng đàn bướm lượn.
Vườn mận vườn cam đã bỏ hoang!

Trường làng mái sụp tường xiêu đổ,
Cây cỏ um tùm sậy đế lau.
Đám trẻ lom khom gom gạch vụn,
Đem về mẹ bán sáng mua rau!

Ta về thăm lại cô bạn gái,
Má đỏ môi son đẹp nhất quê.
Hấp tấp ngày đi không từ giã.
Chồng con nay chắc đã yên bề?

Hai mươi năm trường ta biệt xứ,
Hai mươi năm khánh tận một đời!
Đói khổ em tìm ra phố thị,
Bán trôn nuôi miệng sống cầm hơi!

Ta về thăm lại người bạn cũ,
Thuở trước oai phong bậc anh hào,
Văn võ song toàn, trai nhất xứ.
Bao năm chức nghiệp chắc đã cao ?

Hai mươi năm trường ta biệt xứ,
Hai mươi năm bạn kéo xe thồ.
Mặt sạm trán nhăn già thấy rỏ,
Thân gầy da bọc mớ xương khô!

Ta về thăm lại nhà hương hỏa
Tạ tội cùng cha với mẹ hiền.
Bao năm con trẻ đi biền biệt,
Cha mẹ ngày đêm phải ưu phiền.

Mẹ ra trước cửa mừng vui đón,
Tóc trắng như bông dáng dáng gầy,
Mừng mừng tủi tủi oà lên khóc.
Con đã về đây! con về đây!

Vào nhà mẹ báo tin sét đánh,
Pháp trường cha đã sớm qui tiên!
Chúng giết vì cha là “điạ chủ”.
Trời cao có thấu nỗi oan khiên!

Hai mươi năm trường ta biệt xứ,
Hai mươi năm lở đất nghiêng bờ.
Lớp lớp người đi đời thưa bớt,
Liều thân vượt biển lánh giặc nô .

Ngồi lại cầu ao soi bóng nước,
Tóc nay sương điểm nửa cuộc đời.
Nợ nước thù nhà hai vai nặng.
Ta thề ghi nhớ mãi khôn nguôi!

Mai ta trở lại khung trời sáng,
Sống cùng nhân loại nửa đời sau.
Ở đó người biết thương người lắm.
Tình yêu nhân loại sáng muôn màu!

Bạch-Loan