|
Ðưa Em Về
Anh đưa em về đường xa chợt ngắn!
Sỏi đá nào cản được bước chân em.
Xin mặt trời đứng yên trên đỉnh núi,
Để mắt em khỏi ngại lúc vào đêm!
Em có cầu cho mặt trời đứng mãi?
Để đôi chân không bối rối bên thềm,
Bước nhỏ chim non ngập ngừng bấn loạn,
Vì con đường ngổ nghịch chẳng dài thêm!
Anh xin mây khoát lên tà áo xám,
Làm trời mưa vây phủ khắp muôn phương.
Ðể anh sẽ dìu em vào quán nhỏ,
Mình đợi mưa tình tự khúc uyên ương.
Ta sẽ ngồi mơ màng bên song cửa,
Nhìn giọt mưa khiêu vũ khuyết mặt đường.
Vai anh em tựa đầu ru xuân mộng,
Thở ngập hồn anh hơi ấm miên trường.
Em khẻ hát bản tình ca dấu ái.
Anh lặng nghe vầng trán rộng bơ vơ,
Bởi hồn anh lãng du vùng núi thẳm,
Nhặt sao rơi đút kết mấy dòng thơ.
Tóc em anh vuốt, mềm tơ lụa qúi.
Chảy xuống vai kiều diễm chiếc lưng ong.
Bờ mi cong chớp liền đôi cánh bướm.
Gò má non phơn phớt ửng thêm hồng!
Hay mình chỉ nhìn nhau cũng tuyệt vời.
Mắt đen tròn lóng lánh ánh sao rơi,
Và bờ môi cong vút vành trăng khuyết.
Anh khẩn cầu cho mưa mãi không thôi.
Đường về nhà em chiều nay thật ngắn.
Cánh cổng cao hé mở thật vô tình.
Mưa không rơi, gió rong chơi tinh nghịch.
Mây bồng bềnh tà áo trắng nguyên trinh.
Cổng đã khép anh tần ngần đứng ngó.
Đường về nhà anh . . .vạn dặm bâng khuâng!
Bạch-Loan
|