![]() |
Và từ lúc biết ngồi mơ giữa ngày! Mơ tà áo trắng em bay, Tóc mây gió lộng cho dài nhớ thương! Tương tư nhưng chẳng chung đường, Em yêu phố thị, tôi thương xóm làng. Bây giờ bèo giạt mây tan, Tóc mây gió lộng ngút ngàn viễn phương. Em như cánh nhạn trong sương Tôi, chòm mây trắng đơn phương cuối trời. Bạch-Loan |