
Còn Chi
Chiều xuống mây đùn trên xóm vắng
Đường quê lặng lẽ có ta về
Sương gió dậm trường chim mỏi cánh
Một mình lê bước ta về quê
Một thuở ra đi không tống biệt
Sông dài biển rộng biết là đâu
Sau lưng trùng trùng cơn dị diệt
Trước mặt chập chùng một bể dâu
Viễn phương có những ngày hiu hắt
Gát trọ một mình ngắm tuyết rơi
Cố quận nghìn trùng xa lăng lắc
Đậm trường ly cách, cố nhân ơi !
Viễn phương có những ngày lữ thứ
Quên cha, quên mẹ, chẳng nhớ về
Lang thang phiêu bạt đời viễn xứ
Miệt mài nổi sống giữa cơn mê
Chiều nay chẳng hẹn ta về lại
Tần ngần người mới đứng lặng nhìn
Người cũ đâu còn ai ở lại.
Lủi thủi ta đi với bóng mình.
Ô hay, cảnh cũ còn đâu nữa?
Vườn hoang, đồng quạnh, xóm cô liêu
Cha già mẹ yếu đâu còn nữa
Nhà xiêu, vách đổ, ngói xanh rêu!
Hai mươi năm lẻ đời tan tác
Quê hương hoang phế đến não nề
Lòng ta bạc trắng như màu tóc
Còn chi ? Còn chi ta về quê ?!
Bạch-Loan
|
|