![]()
Ðường xưa đếm bước một mình đơn côi Mười năm lặng lẽ qua rồi Anh về nhặt cánh phượng rơi cuối mùa Dòng đời, một chuyến đò mơ Những lần hò hẹn bây giờ xa xôi Em đi ngày đó lâu rồi Để anh ở lại tiếc thời mưa ngâu Mỗi mùa phượng, một mùa đau Thề nguyền như nước chân cầu lặng trôi Bây giờ đôi đứa đôi nơi Nhìn cành phượng đỏ bồi hồi con tim Tìm em, anh biết đâu tìm ? Lang thang bước nhỏ bên thềm trường xưa Chiều lên mây trắng lững lờ Bâng khuâng một thoáng dại khờ ngày nao ! Bạch-Loan |